Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

NHÁNH SAO ĐÊM


sợi tơ hồng buộc tim em thuở nọ
tháo làm chi cho gió cuốn tình đi
dòng nước mắt muộn màng khơi rất nhỏ
rơi âm thầm sao vỡ cả lòng sông !


tình cứ ngỡ lá trầu không chưa úa
trái cau xanh bổ nửa vẫn còn tươi
mâm ngũ quả , nến hồng còn rực rỡ
cánh môi xinh sao trót lỡ nụ cười !


lặng lẽ thoát qua em mùa lá đổ
chiều , từng chiều qua những phố quen xưa
lời thầm lắng âm vang tình lướt gió
xao xuyến buồn gõ xuống bước chân đưa !


mùa Hạ cũ mà phượng còn chín đỏ
từng cánh bay qua ngõ tựa môi quen
ghép giữa gió những mảnh rời tim vỡ
hạnh phúc về từ một nhánh sao đêm !

Cao Nguyên

NHỚ HUẾ


Huế chừ, O nói rất vui
bữa mô về nớ rủ tui đi cùng
có O chung bước đỡ buồn
sợ chi lạc lối trên đường Huế xưa

mùa ni, bên nớ rộ mưa
gót về chạm ngõ, chộ chưa rõ nhà
lũ tràn, nước ngập Đông Ba
chưa qua khuất phố đã nhòa bóng hiên!

bữa về ngắm lại Trường Tiền
nhịp xưa rạn nứt đã liền vết chưa
Hương giang, bến Ngự đón đưa
 còn tròn điệp khúc bốn mùa nguyệt ca ?
cung đình, lăng miếu dạo qua
nhìn triều nghi, thấy sơn hà mà vui
ngân chuông Thiên Mụ bồi hồi
dập dồn vó ngựa một thời vọng âm!

*

( gởi người em gái Thần Kinh
vẩn vơ "nhớ Huế" chút tình buồn vui
với anh, Huế vẫn ngậm ngùi
từ thời phượng nở giữa trời khói bay

nhớ người, con mắt chớm cay
cổng trường Đồng Khánh còn đây bóng chờ
tìm hoài vẫn nửa bài thơ
nửa kia lạc mất bên bờ sông Hương! )

Cao Nguyên

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014


ghen
mừng em vừa mới biết ghen
đêm vui nghe những nhịp tim khác thường
nhịp hờn, nhịp giận, nhịp thương
tranh nhau gõ rộn trên đường tình qua

giận, sao mình nhớ người xa
hờn, buồn chẳng thấy ai ra dỗ dành
thương, nên lời nhủ lòng đành
bởi yêu, tình phải tập tành tánh ghen

dỗ dành, anh ngỏ lời khen
môi em từ bữa biết ghen thêm hồng
mắt ngời xanh hạt lệ rong
nụ cười nồng ấm thỏa lòng người xa

rượu tình vừa thấm giọng qua
men ghen đã ngấm ngà ngà tứ thơ
lòng gom mớ chữ vào mơ
gài dòng lục bát giăng tơ ghẹo tình!

Cao Nguyên

@

Hờn
Hờn anh mới tập thử ghen
Mà sao trong trái tim em lạ thường
Rõ ràng nhịp đập yêu thương
Tình đang chung bước trên đường chiều qua

Thế mà lại bảo tình xa
Bảo em cứ giận anh ra dỗ dành
Người đâu cắc cớ đoạn đành
Yêu anh em phải tập tành học ghen

Em giận hổng ghét còn khen
Bảo em càng đẹp vì ghen môi hồng
Long lanh giọt ngọc đi rong
Làm anh nhớ mãi bên lòng khi xa

Chỉ hờn mới một ngày qua
Mà tâm chất chưá bao là ý thơ
Gom hờn ghen lại vào mơ
Đêm nằm thấy vướng sợi tơ ân tình

Thôi cho em xin đi mình!
Đừng bắt ghen nữa kẻo tình bay xa...

Sương Anh


Xuân muộn
mùa Đông dài quá hoá thừa
nên chi Xuân đến không vừa tuổi em
tóc xanh thiếu nắng ru mềm
điểm pha sương tuyết lệch nghiêng sợi buồn

nắng lên mà rét chưa buông
nên hoa chậm mở cánh vườn Xuân em
chờ anh trộn lửa hương đêm
với lời trăng mật hong mềm tóc xanh!

Cao Nguyên

@

Xuân chờ
Vườn hồng vắng bóng yến oanh,
Nên Xuân đến muộn trên cành cây khô.
Mầm non nhú mộng đợi chờ
Nụ hoa hé mở cánh tơ mịn màng.

Mỗi năm, cứ độ Xuân sang,
Đợi người xa đến ươm vàng ước mơ.
Lời trăng mật ngọt môi chờ
Tim hồng ấp ủ câu thơ đắm tình.

HONG VU LAN NHI


một chút
một chút mặt trời trong nước lạnh
cũng thấy ngày vui vắng lẻ loi
một chút mật trong ly rượu đắng
cũng nghe đời vơi lắng vị cay!

chợt như ý muốn say mời uống
một chút thơ pha chút mặt trời
rót vào lá thu rơi nhẹ hẫng
một chút lời nghiêng sóng sánh trôi!

Cao Nguyên

@

c h ỉ m ộ t c h ú t t h ô i
Chỉ cần một cái nhún vai
Yêu thương úa lá rơi ngoài vòng tay

Chỉ cần nhíu tí lông mày
Tóc tơ vương vấn thả đầy hư không

Chỉ cần bĩu cánh môi hồng
Tình pha rượu ngọt trôi dòng thời gian

Chỉ cần rũ áo quay lưng
Hình xưa nếp cũ ngại ngần ngó theo

Chỉ cần tay phủi bụi chiều
Nợ trăm năm nến hắt hiu đêm dài

Chỉ cần một chút vậy thôi
Mà sao vẫn mãi đứng ngồi không yên

Đặng Lệ Khánh

PHỐI ÂM 4

theo Ngọ
thuở ấy ta về theo lối Ngọ
ngắm má người nhen gió hây hây
thương biết mấy, lời đâu dám ngỏ
đành lạc người từ ngõ sương mây

có thể giờ, người còn đâu đó
khúc khích cười nhớ thuở thơ ngây
đã có kẻ mê say bóng Ngọ
ngẩn ngơ nhìn, tình theo gió bay!

Cao Nguyên

@

Dáng Ngọ
Một thuở thấy mình trong dáng Ngọ
Nón lá nghiêng che má đỏ hây
Thư trao vội nghe tình mở ngỏ
Giấc mơ đêm vướng víu sương mây
Mình lạc mất nhau từ dạo đó
Chưa cùng chia hết mộng thơ ngây
Năm tháng vẽ sầu lên dáng Ngọ
Mắt buồn còn đọng giọt mưa bay

Vương Hồng Ngọc
chiêm bao
đêm qua mơ thấy hôn em
chẳng tin trật áo ra xem vai hồng
ờ mà cũng ngộ phải hông
hôn đâu chẳng đặng hôn nồng bờ vai

chắc thương em gánh đêm dài
đi qua thao thức mỏi nhoài vai ngoan
tựa đầu thoáng cái đã than
(anh ơi tình mệt theo ngàn dặm xa!)

sao không chờ thảy nắng qua
môi mưa vụt nở lời hoa cánh hồng
phải chi anh biết đằng vân
nhún chân nhoáng cái giữa vòng tay nhau

thầm thì xoa vết vai đau
cho em khoái chí nghiêng đầu lắng nghe
dè đâu lời lại im re
chỉ còn hơi thở xum xoe ý tình

đặt em vào khoảng lặng thinh
vừa hay trăm nỗi vẫn tình chiêm bao!

Cao Nguyên

@

XEM VAI
Trong mơ anh thấy em không áo
Dấu vết nụ hôn dính ở vai
Ờ nhỉ, anh hôn em ở đó ?
Nụ hôn ngọt lịm cả đêm dài

Giá như giấc ngủ chẳng hoang mang
Đâu biết đầy vơi chút dịu dàng
Một nừa cơn mơ nơi cách biệt
Gửi về như một dấu lang thang

Mạc Phương Đình