Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014


ghen
mừng em vừa mới biết ghen
đêm vui nghe những nhịp tim khác thường
nhịp hờn, nhịp giận, nhịp thương
tranh nhau gõ rộn trên đường tình qua

giận, sao mình nhớ người xa
hờn, buồn chẳng thấy ai ra dỗ dành
thương, nên lời nhủ lòng đành
bởi yêu, tình phải tập tành tánh ghen

dỗ dành, anh ngỏ lời khen
môi em từ bữa biết ghen thêm hồng
mắt ngời xanh hạt lệ rong
nụ cười nồng ấm thỏa lòng người xa

rượu tình vừa thấm giọng qua
men ghen đã ngấm ngà ngà tứ thơ
lòng gom mớ chữ vào mơ
gài dòng lục bát giăng tơ ghẹo tình!

Cao Nguyên

@

Hờn
Hờn anh mới tập thử ghen
Mà sao trong trái tim em lạ thường
Rõ ràng nhịp đập yêu thương
Tình đang chung bước trên đường chiều qua

Thế mà lại bảo tình xa
Bảo em cứ giận anh ra dỗ dành
Người đâu cắc cớ đoạn đành
Yêu anh em phải tập tành học ghen

Em giận hổng ghét còn khen
Bảo em càng đẹp vì ghen môi hồng
Long lanh giọt ngọc đi rong
Làm anh nhớ mãi bên lòng khi xa

Chỉ hờn mới một ngày qua
Mà tâm chất chưá bao là ý thơ
Gom hờn ghen lại vào mơ
Đêm nằm thấy vướng sợi tơ ân tình

Thôi cho em xin đi mình!
Đừng bắt ghen nữa kẻo tình bay xa...

Sương Anh


Xuân muộn
mùa Đông dài quá hoá thừa
nên chi Xuân đến không vừa tuổi em
tóc xanh thiếu nắng ru mềm
điểm pha sương tuyết lệch nghiêng sợi buồn

nắng lên mà rét chưa buông
nên hoa chậm mở cánh vườn Xuân em
chờ anh trộn lửa hương đêm
với lời trăng mật hong mềm tóc xanh!

Cao Nguyên

@

Xuân chờ
Vườn hồng vắng bóng yến oanh,
Nên Xuân đến muộn trên cành cây khô.
Mầm non nhú mộng đợi chờ
Nụ hoa hé mở cánh tơ mịn màng.

Mỗi năm, cứ độ Xuân sang,
Đợi người xa đến ươm vàng ước mơ.
Lời trăng mật ngọt môi chờ
Tim hồng ấp ủ câu thơ đắm tình.

HONG VU LAN NHI


một chút
một chút mặt trời trong nước lạnh
cũng thấy ngày vui vắng lẻ loi
một chút mật trong ly rượu đắng
cũng nghe đời vơi lắng vị cay!

chợt như ý muốn say mời uống
một chút thơ pha chút mặt trời
rót vào lá thu rơi nhẹ hẫng
một chút lời nghiêng sóng sánh trôi!

Cao Nguyên

@

c h ỉ m ộ t c h ú t t h ô i
Chỉ cần một cái nhún vai
Yêu thương úa lá rơi ngoài vòng tay

Chỉ cần nhíu tí lông mày
Tóc tơ vương vấn thả đầy hư không

Chỉ cần bĩu cánh môi hồng
Tình pha rượu ngọt trôi dòng thời gian

Chỉ cần rũ áo quay lưng
Hình xưa nếp cũ ngại ngần ngó theo

Chỉ cần tay phủi bụi chiều
Nợ trăm năm nến hắt hiu đêm dài

Chỉ cần một chút vậy thôi
Mà sao vẫn mãi đứng ngồi không yên

Đặng Lệ Khánh

PHỐI ÂM 4

theo Ngọ
thuở ấy ta về theo lối Ngọ
ngắm má người nhen gió hây hây
thương biết mấy, lời đâu dám ngỏ
đành lạc người từ ngõ sương mây

có thể giờ, người còn đâu đó
khúc khích cười nhớ thuở thơ ngây
đã có kẻ mê say bóng Ngọ
ngẩn ngơ nhìn, tình theo gió bay!

Cao Nguyên

@

Dáng Ngọ
Một thuở thấy mình trong dáng Ngọ
Nón lá nghiêng che má đỏ hây
Thư trao vội nghe tình mở ngỏ
Giấc mơ đêm vướng víu sương mây
Mình lạc mất nhau từ dạo đó
Chưa cùng chia hết mộng thơ ngây
Năm tháng vẽ sầu lên dáng Ngọ
Mắt buồn còn đọng giọt mưa bay

Vương Hồng Ngọc
chiêm bao
đêm qua mơ thấy hôn em
chẳng tin trật áo ra xem vai hồng
ờ mà cũng ngộ phải hông
hôn đâu chẳng đặng hôn nồng bờ vai

chắc thương em gánh đêm dài
đi qua thao thức mỏi nhoài vai ngoan
tựa đầu thoáng cái đã than
(anh ơi tình mệt theo ngàn dặm xa!)

sao không chờ thảy nắng qua
môi mưa vụt nở lời hoa cánh hồng
phải chi anh biết đằng vân
nhún chân nhoáng cái giữa vòng tay nhau

thầm thì xoa vết vai đau
cho em khoái chí nghiêng đầu lắng nghe
dè đâu lời lại im re
chỉ còn hơi thở xum xoe ý tình

đặt em vào khoảng lặng thinh
vừa hay trăm nỗi vẫn tình chiêm bao!

Cao Nguyên

@

XEM VAI
Trong mơ anh thấy em không áo
Dấu vết nụ hôn dính ở vai
Ờ nhỉ, anh hôn em ở đó ?
Nụ hôn ngọt lịm cả đêm dài

Giá như giấc ngủ chẳng hoang mang
Đâu biết đầy vơi chút dịu dàng
Một nừa cơn mơ nơi cách biệt
Gửi về như một dấu lang thang

Mạc Phương Đình


dưới tầng thác mơ
cám ơn em nhé, Nàng Thơ
gặp qua tâm ý, quen nhờ chữ duyên
mời em vào cõi tịnh yên
dạo vườn trăng mộng quên đêm thế trần

bềnh bồng trong ngọn sóng hồng
trên dòng sông ái, dưới tầng thác mơ
khi đời mỏi, hãy vào thơ
thong dong ta giữa sóng mơ diệu kỳ

hồn nhiên hôn đóa xuân thì
thơ không có tuổi sợ gì tàn phai
ướm môi mềm giấc Liêu Trai
mình say em nhé, rượu này hồn thơ

mai sau tình chết giữa mơ
dùng thơ xây mộ bên bờ Sông Trăng
chữ lời nhật nguyệt hào quang
rực trên hồn phách địa đàng mộ thơ!

Cao Nguyên

@

Gác Ngọc Lầu Thơ
Ta còn đây một cõi Thơ
Gọi trăm con mộng ru hời giấc miên
Tìm về một cõi mộng riêng
Đem ta trốn cuộc ưu phiền thế nhân

Kéo về một phiến mây trong
Vẽ lên ngày nắng cho hồng giấc mơ
Góc riêng dựng sẳn lầu Thơ
Giấy hoa đợi, mực-nghiên chờ bút thi

Gác ngọc có khói huyền vi
Mở ra trăm lối vân vi dấu hài
Hồn Liêu du mộng giấc Trai
Lời hoa gấm đợi trang đài bước Thơ

Một mai đã mỏi giấc đời
Tiển ta Thơ với một trời sao trăng
Tình về thắp nến đăng quang
Khấn câu thơ đốt rắc tàn mộ thi

Vương Hồng-Ngọc


quê tình
(tặng bạn hiền Sông Cửu)
cám ơn giòng sông Chín Cửa
tặng đời mấy thuở phù sa
dẫu mùa mạ xanh trên lửa
cũng vàng lúa hứa vụ Đông

đồng xưa cò bay thẳng cánh
ruộng nay bờ khoảnh từng vùng
nguồn khô nước ròng đất quánh
phù sa chia nhánh cực lòng

người thương quê hương mà tủi
đặt tên sông gọi nhớ nguồn
chữ nghĩa theo mùa đắp đổi
chờ mùa lúa mới Hàm Luông

ngày về xuồng qua Cửa Đại
bạn mừng trải chiếu bờ kinh
vui khao tụi mình gặp lại
bằng hương rượu nếp quê tình!

Cao Nguyên

@

MÌNH VỀ...
Mình về ghé lại giòng sông
trong đục lớn ròng chín nhánh phù sa
Dạn dày bão táp mưa sa
lúa vẫn mượt mà oằn hạt tốt tươi

Mừng mình ghé thăm quê tôi
mời xuống đò dọc dạo chơi một vòng
mùa nầy lúa trổ đòng đòng
con rô con lóc đầy đồng mình ơi
Thôi thì tạm gác buồn vui...
chiều về bắt cá nướng trui đãi mình.

Sông Cửu

Phối Âm

Tầm Xuân
đâu phải chữ nghĩa như băng tuyết
tình lạnh lòng đông cứng ý thơ
đâu phải thời gian là xiềng xích
đời buồn khóa chặc những niềm mơ

tung ý lên tầng trời nguyệt bích
nghĩa rộn đường bay thích thú lời
nhìn thơ như cánh diều thơ ấu
hào phóng buông dây vút tuyệt vời

vút nữa, vút cao lên tình nhé
cho thỏa hồn thơ quấn quít trăng
mưa nắng thay mùa xiêm áo mỏng
quyến rủ khoe đời vóc nõn thơ

nên chi anh muốn em đừng nghĩ
chật chội thời gian giữa bóng đời
tầm xuân vẫn chín vừa tay hái
cứ rạng hồng môi uống nụ cười!

Cao Nguyên

@

VÔ ĐỀ
Vẫn hướng lòng lên đỉnh núi cao
Nghe gió ru êm đến ngọt ngào
Ánh trăng tỏa xuống không gian lạnh
Trời đêm lấp lánh những vì sao!

Vẫn muốn lòng dâng cao tới mây
Tóc thơm mềm trải xuống vai gầy
Mơ hồ nghe tiếng thời gian bước
Nhắm mắt cho lòng rộn đắm say.

Vẫn để hồn bay vào cõi không
Tìm trong hư ảo giữa muôn trùng
Lời ai âu yếm vương tình mộng
Niềm vui rạng rỡ nở hoa lòng.

Vẫn muốn chìm trong vũ trụ yêu
Để nghe gió nhắn một đôi diều
Đời mong manh lắm, vô thường lắm,
Vay trả, trả vay chỉ bấy nhiêu!

HONG VU LAN NHI


thấy ghét
anh chào, em đứng tần ngần
xoay nghiêng đuôi mắt định thần ngắm sâu
chừng như gặp đã từ đâu
lời quen nghe rộn cái màu sử kinh

thì ra người của cung đình
còn nguyên lề thói sư huynh môn đồ
nên em đâu dám hàm hồ
chào anh như giữa bất ngờ tứ thơ

thuở giờ anh vẫn hiền khô
chỉ là phong nguyệt trêu thơ ẩn mình
chừ nay đối bóng, trộ hình
thẹn lời như thể chưa tình tự qua


chạm lời đâu dám vờn da
sợ môn qui phạm ngẫm ra người cười
đành em cung kính ngõ lời:
chào sư huynh ạ! muộn rồi, phải chi...

em về, anh lại thầm thì:
người chi thấy ghét như ri, thơ hè!

Cao Nguyên

@

Chào chi, biết chưa
... chào chi! để cứ tần ngần
mắt như đuối, em biết mần răng đây?
dạ, thưa, hồn ngẩn trên mây
ngậm hột thị, lúng liếng đầy mắt nai

chào chi! thưa mốt, thưa mai
người ta dị, chuyện huynh đài, ấy ơi
ừ thì, thơ phú... đầy vơi
dẫu chưa nguyệt, cũng đã lơi mấy rằm

chào chi! cái buổi xa xăm
cái đêm ấp úng, kén-tằm, đấy thôi...
ừ thì, ấy biết, răng môi...
ai để hở, lạnh nẩy chổi tim nhau

chào chi! guốc mộc qua cầu
một cái liếc, lẹm khuyết câu thơ tình
chào chi, xin cứ mần thinh
để hạt gạo, mím chi tình, biết chưa!

Hoàng Vũ Luân



bâng khuâng
( Thân gởi Lệ Khánh, Thùy An...
và những người còn đủ bâng khuâng)

đâu đã ngủ mà anh gọi thức
trời bên ni còn rực vàng trăng
ngồi gõ phiếm vu hồi hư thực
để nghe dòng tâm thức trầm lăn

những nốt lặng nằm im chợt mở
nghe rõ từng nhịp thở bâng khuâng
từ háo hức của thời sách vở
đến bồi hồi tận thuở rời quê

anh có biết cả tình yêu nữa
rủ rê về đứng giữa sân khuya
nhắc Tháng Sáu ve sầu, phượng nở
với buồn vui trừ cộng nhân chia

có phải tuổi già thường mất ngủ
hay tại mình còn đủ bâng khuâng
ngoài song cửa hừng đông chớm nở
ừ ngủ thôi giấc muộn đêm tàn

mình ru mình lời hoa bâng khuâng!

Cao Nguyên

@

Bâng khuâng
Bâng khuâng có già bao giờ
Một cành tím dại bên bờ cỏ thơm
Một cánh chim lạc cuối đường
Một đôi thỏ trắng trong vườn sớm mai
Một hơi gió thoảng bên ngoài
Một tia nắng ngọt trôi dài trên hiên ...
Bỗng không nhớ nhớ quên quên
Buồn vui chả biết
Vô duyên quá chừng
Hình như lòng thấy ... bâng khuâng !

Đặng Lệ Khánh


nhịp đời
thảo nguyên còn reo lời cỏ xanh
mà ngựa đi như đang chồn chân
thời gian ơi! sao không quánh lại
còn đuổi xô quanh dòng trăm năm?

hiển hiện quanh thân lời tử sinh
mà người mê vui thú nhục hình
không gian ơi! sao chưa băng rã
cho tan nhanh nhịp đời điêu linh?

Cao Nguyên


thường luân
cao nguyên vi vu reo thông xanh
thời gian ngu ngơ vây cô thành
bao đêm hư hao giòng thường luân
trăm năm - kê khang, buồn năm canh

không gian co ro mùa điêu linh
tràn qua men cay lời từ sinh
đam mê gieo chi giòng u minh
về đây cùng môi khô tư tình!

Hoàng Vũ Luân


XÉM THÔI
xém thôi mình đã vợ chồng
nghiễm nhiên mang nợ đèo bồng lẫn nhau
chung vai gánh những đoạn sầu
vì duyên gá nghĩa trầu cau nặng đời

xém thôi mà đã chung lời
tỉ tê thương nhớ chưa rời chiêm bao
mở tim cho bóng lẻn vào
nhìn nhau trong mắt mỉm chào tương tư!

Cao Nguyên




Xém thôi, mơ ngủ, em ừ,
Tay anh nâng giấc, lời ru ngọt ngào.
Mắt môi tình tứ làm sao,
Hồn toan gá nghĩa lời trầu duyên cau.

Xém thôi, ngũ sắc buộc nhau
Cho tim thổn thức giọt sầu đầy vơi
Tưởng trăm năm chẳng tách rời,
Tỉnh ra mới biết một đời ngủ mê!

Hồng Vũ Lan Nhi



Mộng Ảo
Thơ Trăng cõi mộng ảo huyền
Cung đàn phổ nhạc giao duyên bềnh bồng
Nghe trong âm hưởng mênh mông
Thấy trong tiếng sáo mảnh hồn thi nhân
Chập chờn trong áng thanh vân
Bay về bờ mộng tìm vần trăng thơ


Vần thơ những đoá hoa mơ
Lung linh ánh nguyệt tỏ mờ dáng ai?
Người ơi, nhặt cánh hoa bay
Tơ trời gom lại dệt bài thơ say
Thả vào vườn ái vơi đầy
Cho ta nếm lại hương cay tình đời!

Thanh Trí




(mộng ảo - tranh của họa sĩ Thanh Trí)

ảo giác
ngồi ngắm thơ bay chạm ánh trăng
ôi chao! tâm ý đẹp vô ngần
chữ loang loang tỏa vờn trong gió
lời đẹp như tơ cuộn sóng hồng

gom muôn hạt sóng thơ trăng đó
kết chuỗi hồng tâm tặng dáng em
chợt nghe hạnh phúc bừng xuân nở
ảo giác nên chi đẹp quá chừng!

Cao Nguyên


thu đất khách
người đi, đàn bỏ lại dưới trăng
sóng đêm rơi xuống chạm tơ vàng
thoảng ngân trong gió lời thương khúc
ngỡ đã xa mờ theo cố nhân !

bởi trăng hay bởi tiếng đàn xưa
mà nỗi niềm riêng vương ý thơ
thu giữa lòng ta đêm đất khách
buồn quá người ơi! mỗi tiễn đưa !

Cao Nguyên

@

Tiễn biệt
Người đi gió hát những lời ru
Thấp thoáng bàn tay vẫy hửng hờ
Áo phất làn trăng buồn chiếc bóng
Chân di xác lá xót tình thu
Yêu thương một thủa toàn hư ảo
Tiếc nhớ bao mùa chỉ mộng du
Lặng lẽ đêm tàn rưng rức sáng
Một mình tiễn biệt giữa sương mù.

Cát Vân

@

thu vô ưu
Không mong và chẳng đợi chờ đâu
mà Thu nay đã ở trên đầu
cũng muốn gởi lời thơ theo gió
chỉ sợ buồn vương trong mắt nhau

dòng thơ nào gieo trong sương rơi
mà còn lưu trong ta giọng cười
hay vẫn chỉ là lời tiếc nuối
những bước chân người đi xa xôi?

khi gọi thơ về theo sắc Thu
là khó quên lời khi tạ từ
dấu thân ái chừ xa mất hút
vẫn râm ran đau trong tim người!

Anh không viết bài thơ trong Thu
là muốn em vui theo giọng cười
nghe yêu thương còn như rất mới
reo trong em không lời ưu tư!

Cao Nguyên


CHÂN KINH
tối ngày hái ngọn đồng giao
sáng đêm chặt khúc bỏ vào nôi ru
đời reo lửa đỏ ngục tù
lời khô kiệt nước ngôn từ dối gian

xót đời nấc tiếng cười khan
ngửa tay hứng giọt thế gian lạnh buồn
lật nôi nhặt tiếng ru mòn
kết xâu chuỗi niệm cho tròn kiếp tôi

tâm mê sương khói bồi hồi
gần xa thấp thoáng thì thời nhân sinh
chạm chân ảo giác rùng mình
xô nghiêng tạp niệm chân kinh tựa hồn!

Cao Nguyên

@

CHIÊM BAO . TỈNH THỨC
Đêm khuya nghe tiếng tụng kinh
Trong cơn Tỉnh Thức, hay mình Chiêm Bao?
Hồn ai đi tự thuở nào
Đi ra Vũ Trụ hay vào tình yêu?
Sớm mai, buổi tối, ban chiều
Xin cho quên hết những điều đau thương.
Trời sinh ra những tơ vương
Đi vào Tiềm Thức, dễ thường ai quên?
Cầu cho đời được bình yên
Hồn trong Kinh Phật, Cõi Tiên là mình!

Nguyễn Đàm Duy Trung



k h ú c k h í c h
khúc khích em cười con chữ chao
tưởng đâu gần xịt ngoắt tay chào
thì ra vẫn chỉ âm vang bóng
rót xuống hình thơ chút ngọt ngào

mỗi lúc em cười khúc khích vui
anh quên ngày mọn chập chờn rơi
thơ còn những khoắt tay thân ái
để mỗi chào nhau ý tuyệt vời!

Cao Nguyên

@

lúng liếng
lúng liếng thơ cười con chữ vui
tưởng đâu môi, mắt đón chào đời
thì ra chỉ là mùa xuân đến
nên khiến câu thơ bớt ngậm ngùi

mỗi lần em cười lúng liếng xuân
tui cũng nguôi ngoai những thăng, trầm
thơ tui cũng còn chút phẩy, phết
nếu không! chắc phải chấm, chấm,... ngâm!

Nnguong

@

bẽn lẽn
bẽn lẽn nhìn, em bẽn lẽn xinh
chữ nghĩa - ôi chao! chữ nghĩa tình
thơ thôi đâu phải như bùa ngãi
mà mỗi lần xem xao xuyến kinh

này anh có thể chia em nửa
một chút lời em, chút ý anh
để mỗi trăng về len song cửa
nhớ nửa người thương gởi nửa mình!

Cao Nguyên


Cánh Võng Thời Gian
( The Time hammock )

Cánh võng thời gian lộng giữa vời

Trời trăng hai mối cột chơi vơi

Đêm đưa hồn mộng thăm cung Quảng

Ngày đẩy tâm linh sáng đạo đời...

Mạng lưới giăng mây không kẻ lọt

Nắng mưa luân chuyển vẫn còn trôi

Ngày đêm thức tỉnh mầm Sinh Trụ

Từng phút hoại không chẳng nhẹ vơi”

Thanh Trí


nhịp võng thời gian
Tí tách thời gian nhịp võng khua
Lá hoa qua lại rộn giao mùa
Thanh âm vọng khúc hương tình mộng
Trí tưởng vờn theo hồng lối xưa

Thơ vung cọ vẽ đùa trên lụa
Mấy nét màu duyên khoe nắng mưa
Thinh không mặc khách đam mê ngắm
Cánh võng thời gian thanh thoát đưa!

Cao Nguyên


Huế chờ
hất tóc em ngược chiều gió thổi
nhìn vai ngoan vượt nắng qua cầu
quay quắt nhớ, mười hai nhịp đợi
xuôi Nam Giao về Phú Vân Lâu..

chờ quá lâu, gặp nhau rất vội
thoáng lời tình đắm giấc mơ sâu
chập hai chữ thương yêu làm gối
chụm đầu nhìn đã đuối mắt nhau

qua Đập Đá tìm về Vỹ Dạ
bao nhiêu năm chưa lạ hàng cau
vẫn quanh quẩn mùi hương tóc sả
Huế chờ em vượt nắng qua cầu

anh chờ em trên đầu tuổi nhớ
đếm buồn qua những ngón tay thô
hạnh phúc ơi! cánh diều tuổi nhỏ
buông dây ra, mi bay về mô?

Cao Nguyên

@

Huế thương

răng anh nói Huế chi tề?
cho O tui bỗng mơ về Thần Kinh
Tràng Tiền mấy nhịp cầu tình
chưa qua mà đã nghe hình như...vương...
cậy thuyền sang bến sông Hương
nghe câu mái đẩy, lạc Tương giang đầu
ngỡ người ở bến Vân Lâu
thắp trăng Vỹ Dạ, hát câu hò tình
ngỡ tui áo trắng nguyên trinh
nghiêng vành nón, che ánh nhìn..dị ghê...
mai tui về xõa tóc thề
để cho núi Ngự..mô tê..cũng gần
bên ni, bên nớ lạ thân
nhờ chuông Thiên Mụ nhẹ ngân thay lời

nghe anh nói Huế khơi khơi
trong tui lại thấy cả trời quê hương
tiếng Huế lạ - rứa mà thương
hay chừ tui đã lỡ vương tơ rồi?!..

Diêu Linh

PHỐI ÂM 3


mưa
mưa! mưa! mưa em, trời mưa
nép gần lại chút cho vừa ấm nhau
tay che, che sợi tóc nhàu
đã vơi óng ả theo màu thu phai

bước! bước em, nhẹ gót hài
như thời xuân nõn còn đầy lối mơ
mưa! mưa! mưa rộn đường thơ
về mai em nhé, ngõ chờ nắng hong!

Cao Nguyên


Ướt thơ
Thơ em cần chỗ trú mưa
Hiên đời còn đủ chỗ vừa cho nhau?
Một Pho Kinh Sử ướt nhàu
Trang Tình Cổ Tích loang màu nhạt phai

Mưa dầm sợ mất dấu hài
Hoa Yêu Thương đã rắc dài đường mơ
Nhen lửa sưởi lại vần thơ
Chữ “em” lạnh giá còn chờ ý hong

Vương Hồng Ngọc

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

PHỐI ÂM 2

Phối Âm


Sách Mới
Trong tự điển đời em vừa soạn
Không có nhiều những chữ lớn lao
Lòng đơn sơ và tâm rất nhẹ
Chữ rất hiền cũng gợi xôn xao

Hồn em đó bướm vờn khe khẽ
Cỏ hoa nhìn mỉm nụ cười vui
Nắng và mưa đùa cùng phiến lá
Những động từ theo sóng buông lơi

Tóc em gối trên mầu huyền thoại
Bão giông chìm dưới những cơn mơ
Trong chương sách thiên tai dậy đất
Chuyện Sơn Tinh cũng đứng chơ vơ

Những tĩnh từ theo nhau ríu rít
Hát mừng em giữ được tâm an
Từng thán từ nằm ngồi lười biếng
Đâu có gì phải vội dọc ngang

Khi cảm thấy con tim bối rối
Không biết tìm lời ngỏ nơi nào
Xin hãy mở sách em vừa soạn
Một vườn hoa chữ đẹp như sao

Không cần phải viết thành hàng lối
Chỉ cần tay mơn nhẹ từng trang
Em sẽ hiểu những gì muốn nói
Từ tận cùng tâm cảm mang mang

Đặng Lệ Khánh

@

thư viện tình

theo duyên vào thư viện tình
mượn em sách mới ẩn hình bướm mơ
mơn trang, tâm chạm hồn thơ
chữ hưng phấn tỏa trên tờ hoa tiên

lời thanh, ý thoát hồn nhiên
như đôi cánh bướm rung triền nắng xuân
hồng nhen nở đóa vô thường
mặt hồ sen ửng cánh hồng, nhụy tâm

gối mơ, vờn mộng hương trầm
từng trang sách hát thì thầm dấu yêu
trăng lên, trời đã quá chiều
tay ôm sánh mới, ngao nghêu lời tình

này em, cho mượn sách xinh
gởi lời thơ ướm trên hình bướm mơ
nhẹ nâng sách mới ôm hờ
sợ cơn gió chạm nhạt tờ hoa tiên!

Cao Nguyên


Phối Âm




ĐỊNH
Nhất định là có trời sắp đặt
Nếu không sao anh lại lang thang
Con đường có hai hàng long não
Qua cổng nhà có hoa giấy giăng ngang

Đâu phải tình cờ anh thấy em
Nắng tung tăng trên áo lụa mềm
Nhất định là có trời sắp đặt
Nếu không sao lòng bỗng dịu êm

Trời phú cho em tâm rất trong
Để anh nhìn suốt một dòng sông
Trôi mãi theo em từ hôm ấy
Thời gian biết xoá được hay không

Trời phú cho anh tâm nhạy cảm
Buồn vui theo mỗi bước em đi
Cám ơn trời đất thường sắp đặt
Nhìn đâu cũng thấy dáng em về

Đặng Lệ Khánh

@

duyên định
(trời rất xanh và nắng rất trong)
không phải ngẫu nhiên, anh và em cùng viết
một câu thơ từng chữ giống nhau
từ cái thuở mình chưa quen biết

không phải ngẫu nhiên, anh và em đã gặp
nơi hồ sen có đôi vịt mắt nâu
của ý thơ em gợi từ xa lắc
đến khi mình nhìn trong mắt nhau


tất cả không ngẫu nhiên, là nợ
anh và em trước đã vay duyên
nay trời định cho mình gặp gỡ
mai biết lòng mãi ở bên nhau

em trong anh một dòng sông nhỏ
mạch rì rào xuyên ngõ tháng năm
cho dẫu mai thân anh hóa rữa
nước sông em vẫn chứa hồn anh!

Cao Nguyên




Phối Âm


Hãy Nói Cho Em Biết

Thời giờ có đủ không anh
Để sống lại từ đầu
Còn đủ ngày tháng không anh
Để sống cho ngày sau

Ta có còn đủ thời gian
Để đừng hỏi
mình quen nhau từ bao giờ
Ta đang có một khung trời
xanh cho mình ngẩn ngơ

Em đang cắt những dây trói
Em ghét mũ nón buộc ràng
Em muốn cởi đôi giày vướng víu
Em sẽ đi chân trần thênh thang

Anh đừng quay đầu nhìn lại
Anh sẽ hoá đá
Sẽ nát tan
Em sẽ không còn ai để hỏi
Ta còn được bao nhiêu thời gian
Còn được bao nhiêu lửa
Trong trái tim đã mòn

Ta sẽ sống như chưa hề được sống
Sẽ tận cùng như không tận cùng hơn
Những dấu hỏi sẽ là lời giải đáp
Chỉ có ta ,
Anh và Em ,
Và những tháng năm buồn

Đặng Lệ Khánh

@

thời gian

thời gian còn đủ không em
để mình nhớ lại mông mênh tình người
thực, không thực - chuyện đầy vơi
cưu mang cho lắm, rốt đời ảo hư

thời gian còn đủ không ư
sẽ như sắp hết, đã từ nguyên khai
thực, không thực - chuyện nay mai
rảnh đâu ngồi đếm tóc bay cợt mùa

thời gian còn đủ - thiếu, thừa
cũng cười cho thỏa cái vừa ngắm, ưng
rồi mai, bước chạm vô cùng
còn nghe lời ấm dưới tầng đất rêu

thời gian còn đủ - ít, nhiều
cùng đi em nhé, vào điều đã như
buộc tơ mà chặc khư khư
cái vòng duyên định, vạch từ cõi không!

Cao Nguyên





Phối Âm




Tâm Hạnh
bên em đang mùa đông
gió tràn hiên buốt lạnh
bên anh nắng hạ hong
khô mặt đồng lúa mạch

ơi này gió, này nắng
sao không về giữa xuân
cho em hồng tâm đạo
và anh xanh ý thơ

cũng đành chờ em hỡi
giữa vời vợi đất trời
những rộn ràng cũ mới
hồng xanh cỏ hoa tươi

đông rồi qua, hạ bay
đêm thôi dày gió lạnh
ngày vơi mỏng nắng hanh
thơ vào mùa tâm hạnh.

Cao Nguyên


Tâm Hạnh

Phủi tay áo lộng non ngàn
Về nghe hạc trắng vỗ tràn hư không
Thả rơi mấy vạt bụi hồng
Nơi bờ tục lụy bên giòng nhân gian

Người từ mấy nẻo quan san
Về mang sắc áo nhuộm vàng tà huy
Khép tờ hoa mộng xuân thì
Mở trang kinh kệ, huyền vi phút này

Người là sứ giả Như Lai
Về gieo tâm hạnh hiển bày chân nguyên
Rồi mai cởi bỏ nghiệp duyên
Qua cầu sanh tử, hoát nhiên bến nào.

Diêu Linh


t


Phối Âm


Nick Name
những bài thơ viết trong mưa dạo ấy
giờ vẫn còn trong từng con phố quen
những con phố mỗi lần anh trở lại
gọi tên em bằng cái Nick Name

là M, và mãi chỉ riêng M
vẫn tóc ngang lưng, nón che nửa mặt
rộn chân buồn theo nhịp guốc qua hiên
giữa rả rích mưa trên triền phố đợi

đợi những ý thơ về qua ngõ rối
đợi những lời ca hát bởi chính mình
chỉ thế mà vui cuộc tình vời vợi
nỗi nhớ tràn đầy trong mỗi giấc đêm

chỉ nỗi nhớ cũng làm nên quá khứ
huyền thoại tình lưu ngụ giữa tim nhau
nếu mai mốt em về theo nét chữ
sẽ gặp anh đứng giữa những niềm đau

những bài thơ viết trong mưa dạo ấy
giờ vẫn còn trong từng con phố quen
những con phố mỗi lần anh trở lại
gọi tên em bằng cái Nick Name!


Cao Nguyên

@

Nụ Xưa

M của N mái tóc dài óng mượt
Thả ngang lưng gọi gió đến mơn man
M của N có mắt xanh ướt rượt
Nhìn ra ngoài cửa sổ chớp dịu dàng

M của N đang mỉm cười nghe ngóng
Tiếng ai đang thủ thỉ rót bên tai
Khi không sao má ửng hồng duyên dáng
M của N quên mất chuyện học bài

N của M sáng nay chưa vào lớp
Đi ngang qua hồ Tịnh ngắm sen hồng
Chợt nhớ đến chân người yêu nhẹ bước
Nụ hoa này có giống gót M không

M của N sáng ngời trên tranh vẽ
Sống muôn đời trong khung nhớ lòng N
Tay M vẫn hững hờ khua dâu bể
Hồ Tịnh xưa mùa hạ đã qua nhanh

Đặng Lệ Khánh




Phối Âm


mùa phượng tím

về Cali giữa mùa phượng tím
lòng rộn ràng theo nỗi nhớ em
thời tuổi ngọc mắt nhìn xao xuyến
tựa cửa chờ một tiếng: thương ơi!

thương yêu lắm giữa trời ngọc bích
phượng hồng reo theo tóc em bay
tà áo tím ướm tròn tuổi ngọc
trong mắt em, anh đọc ước mơ

những ước mơ bay hoài trong gió
cho mùa hè còn đó phượng bay
dấu yêu xưa, Sài Gòn tuổi nhớ
đang về theo trong chiều Cali

phượng hồng Bonard, Bolsa phượng tím
mắt ngó hai chiều, lạ hoá quen
đến hay đi, vẫn em bên cạnh
nghe tiếng cười ảo ảnh cũng vui!

Cao Nguyên


 
Tím màu phượng

Phượng rơi tím một chiều gió lộng
Cánh phượng bay vướng tóc bolsa
Phượng rơi tím chìm vào cơn mộng
Đến rồi đi phượng vẫn trong ta

Anh qua đó chiều pha sắc tím
Ráng hồng lên đường tím quanh co
Tay trong tay ấm nồng hơi thở
Đôi chim trời bay dệt cơn mơ

Biển xanh ngát chia đôi mây nước
Mắt trong nhau chia nửa nhịp tim
Ly café chia hai cùng uống
Đường còn dài nhịp bước mình chung

Ngọc Anh


Phối Âm


theo Ngọ

thuở ấy ta về theo lối Ngọ
ngắm má người nhen gió hây hây
thương biết mấy, lời đâu dám ngỏ
đành lạc người từ ngõ sương mây

có thể giờ, người còn đâu đó
khúc khích cười nhớ thuở thơ ngây
đã có kẻ mê say bóng Ngọ
ngẩn ngơ nhìn, tình theo gió bay!

Cao Nguyên

@

Dáng Ngọ

Một thuở thấy mình trong dáng Ngọ
Nón lá nghiêng che má đỏ hây
Thư trao vội nghe tình mở ngỏ
Giấc mơ đêm vướng víu sương mây

Mình lạc mất nhau từ dạo đó
Chưa cùng chia hết mộng thơ ngây
Năm tháng vẽ sầu lên dáng Ngọ
Mắt buồn còn đọng giọt mưa bay

Vương Hồng Ngọc


Phối Âm


trà duyên

bữa ngồi ở quán đạo trà
mắt nhau đã nói gặp là ngộ duyên
hiểu lòng em rót lời thiền
vào ly tâm hạnh và nhiên ý mời

trà duyên hương vị tuyệt vời
giao thoa sóng ánh trên lời thiền
chao
rót đi em, rộn ý vào
cho ly tâm hạnh ngọt ngào ánh
duyên!

Cao Nguyên

*

Nâng niu chén hạnh cửa thiền
Mới hay hồn vẫn triền miên cõi nào!
Này hương thiền tỏa dạt dào
Này sen Bồ tát rót vào đáy tim..

Uống đi, giọt đắng ưu phiền
Bấy lâu chất chứa u minh một đời
Rồi đêm, giấc ngủ tinh khôi
Tìm nhau bỗng thấm, trên môi vị trà...!

Vương Sinh

Tâm Bồ Tát bỗng nở hoa
Ngất ngây thiên ý, măn mà cơ duyên
Hồn vui thanh thản cửa thiền
Quên đi ngày tháng ưu phiền, đắng cay

Hương sen toả ngát tâm này
Dạt dào độ lượng, vương say ý trà
Thênh thang trong cõi ta bà
Nửa trong tiễn thực, nửa là hư không.

HONG VU LAN NHI

*

Nửa đời một kiếp long đong
Nửa thân gánh nặng nửa hồn miên man
Tiếc chi một nửa tình tan
Nửa kia còn lại đã tàn cơn mê

Thân bèo xác bọt ủ ê
Cho thanh cao mới dược bề thanh cao
Trà khuya một tách trao nhau
Nhứt tâm vô niệm vọng trần tịnh không

Ngọc Anh

*

phúc đời ơi những tấm lòng
hư không quán niệm bụi trần kể chi
trà duyên nâng chén tương tri
uống đi bạn hỡi mấy khi hợp lời

đã như duyên khởi vào đời
ngẫu nhiên hương ý tuyệt vời phối giao
bỏ quên phiền muộn đói nghèo
tiêu dao hạc vỗ bay theo gió ngàn!

Cao Nguyên


Phối Âm


quán tâm

lòng em như quán đạo trà
tình anh độc ẩm sau tòa chân kinh
bỏ tham, lánh cuộc đắm nhìn
sợ sân si buộc bóng hình vào tim

ý vờ thiền tịnh an nhiên
lời còn quán tính xoay nghiêng tầm nhìn
đổ thừa tại gió lay kinh
nên công quả mọn nhiệm tình quán tâm

lòng em hay gió thì thầm
vừa như tấu khúc nguyệt cầm khởi duyên!

Cao Nguyên

*

Phiến tình khởi dậy từ nhiên
Tưởng như chớp mắt, một thiên hận sầu
Lời kinh trấn áp nhiệm mầu
Em như vạt nắng tan vào hư vô

Bỏ miền phố thị từ xưa
Bước chân thanh tịnh, tâm chùa, trí kinh
Lòng trần, quán định chưa thành
Bỗng dưng đuôi mắt chia lằn quả - nhân!

Thì thôi, một kiếp vong thân
Tìm nhau tu tiếp thêm lần mai sau!

Vương Sinh

*

Thiên duyên hóa phép nhiệm mầu
Lời kinh tiếng kệ nhập sâu vào hồn
Vang vang suối róc rách buồn
Tưởng chừng như lạc vào cồn cát hoang

Đường trần rộng mở thênh thang
Quán tâm xao động, quán tình chơi vơi
Quán đời sóng gió ngập trời
Lòng chưa gột sạch những lời ai bi.

Thôi đành nhắm mắt bước đi
Tìm an nhiên giữa sân si cuộc đời.

HONG VU LAN NHI




Phối Âm


cuốn hút

trong con mắt thần bí anh
ý nghĩ em bị bóc trần
trải trên những tầng thơ bay
nên em mơ mây hóa thạch

tim em dòn như thủy tinh
làm sao anh nhìn không vỡ
đem cất tình giữa lặng thinh
còn nghe lung linh nhịp thở

anh khắc lời tình cẩn trọng
trên từng phiến đá như mây
làm sao lòng em hờ hững
khi nhìn gió uống lời say

chỉ đành nhìn thơ cuốn hút
em bay vào trong mắt anh
đêm thôi nghe tình thao thức
mơ mây hóa thạch trong hồn!

Cao Nguyên

@

vực thơ

trăng chảy thênh thang qua dải thiên hà
cuộn xoáy một vòng, một vòng thạch hóa
ánh mắt thơ là hoàng hôn nghiêng lá
anh-tự mình, chấp chới lối thềm hoa

mùa xuân từ cực viễn giòng băng
trôi mênh mang qua bạt ngàn dốc xoáy
ốc đảo thơ là diệm sơn bừng cháy
anh-tự mình, lấp lánh mộng hoa đăng

có là thiêu thân, khi tự tình bốc cháy?
lửa thơ rơi đại mạc phù vân
đêm tiễn biệt và triêu minh bất chợt
cho mềm môi thơ nụ thanh tân.

Hoàng Vũ Luân




Phối Âm


chờ
em dùng thơ chế nhạo anh
(tình như sương khói mong manh vẫn chờ)
không chờ thì hỏng giấc mơ
tìm đâu ra ý làm thơ mỗi ngày

tình yêu cũng giống như mây
sắc hình huyền ảo làm ngây tầm nhìn
thơ đi vào cuộc kiếm tìm
những điều bí nhiệm trong im lắng đời

chỉ tâm linh mới hiểu lời
qua từng nhịp đập bồi hồi của tim
chờ là âm bản của đêm
còn nguyên dấu ấn truy tìm giữa mơ

hiểu chưa em, trái tim thơ
để thôi nhạo chế anh chờ khói sương!

Cao Nguyên

@

Đợi

Khói sương
Mặc khói sương
Chút tình thôi cũng dành hương để chờ
Nắng mưa bỗng nhẹ như tơ
Ngày đêm chợt thấy dài như ... tóc người
Không có chi cũng vui vui
Không ai gọi đến cũng cười
Dị chưa
Chỉ cần người cứ ngẩn ngơ
Cứ theo một tí cho vừa lòng nhau
Người ta chờ đến kiếp sau
Mình thì đợi đến khi nào mới thôi ?

Đặng Lệ Khánh

@

Vẫn Yêu
Vì Yêu nên đợi nên chờ.
Tình như sương khói vẫn mơ, vẫn tìm.
Dù anh bay bổng cánh chim
Sắc hình huyền ảo luôn chìm trong mây.

Yêu đâu phân biệt đêm ngày
Mờ mờ ảo ảo vẫn ngây ngất chờ.
Chân tình lạc giữa hư vô
Chỉ còn một trái tim khờ dâng anh.

Nhận đi, từ chối sao đành
(Tình như sương khói mong manh vẫn chờ)
Lời anh đẹp tựa câu thơ
Làm hồn chết lịm, làm ngơ ngẩn tình

Đừng thề “ trọn kiếp ba sinh”
Chỉ mong một thuở chúng mình có nhau!
Không cần hẹn đến mai sau,
Dù không biết đến kiếp nào…vẫn yêu!

HONG VU LAN NHI

@

Mong
Không chờ, không đợi mà mong
Người mong bên ấy, tôi trông bên này

Hai bên cách một chân mây
Nhìn lên canh cánh, nhạn bay phương nào?
Đôi ta như thể chòm sao
Nửa chia Chức Nữ, nửa nào Ngưu Lang?

Tình yêu chẳng ngọt như đường
Đã mang chất đắng, lại vương vị nồng
Thôi rồi, sớm đợi chiều trông
Chẳng mòn con mắt, cũng đồng nhịp tim

Dù không duyên nợ Tấn Tần
Cũng nòi đồng điệu tri âm một thời
Không mong cũng nợ một đời
Con tim chân chất gọi mời trần ai

Chờ ngày một, đợi ngày hai
Không mong, sao cứ tìm hoài người xưa!

Vương Sinh

@

Ngóng
Hứa cũng không
Hẹn cũng không
Vậy mà cứ ngóng, cứ trông mới kỳ
Hỏi thầm răng lạ như ri
Chờ ai
Ai đợi ?
Chút gì khói sương ?
Tình gì đâu
Chỉ là hương
Từ đâu chả biết sao vương vấn hoài
Khói ư ? Nghe cũng cay cay
Sương ư ? Đêm xuống hay ngày vừa lên
Ngóng hoài
Còn nhớ hay quên ?

Đặng Lệ Khánh


Phối Âm


về thăm Phố Núi
vẫn cứ thích về thăm Phố Núi
ngồi bên em nghe nước suối reo
nhìn tia nắng hoàng hôn rớt vội
thấy vàng ươm từng hạt sương treo

vẫn cứ thích dạo qua những chỗ
đã cùng em trên con Phố xưa
chuyền tay nhau ly cà phê nóng
đi và đi trong đêm sương mưa

vẫn cứ thích ngồi trên dốc sỏi
nhặt từng hòn đá cuội quăng xa
nghe tiếng rơi vọng từ xa thẳm
ngỡ như ai vừa gọi tên ta

vẫn thích đi dầu chân đã mỏi
như có em từ trên dốc cao
tim rộn nhịp theo lòng bối rối
lời nào đây chút nữa sẽ trao ?

kỷ niệm đi chưa hề biết mệt
đuổi bám theo từng vết chân anh
yêu Phố hay yêu em chẳng biết
Phố Núi xưa vẫn thích về thăm .

Cao Nguyên

@

đêm trở lại Pleiku
( tặng Cao Nguyên )

Đêm nầy mình trở lại Pleiku
Phố mưa phố bụi phố sương mù
Chao ánh đèn khuya đường tối sáng
Phố buồn phố nhớ phố tương tư

Mưa dầm rơi ướt áo Pleime
Trường quen con gái thẹn chưa về
Xắn ống quần cao chờ mưa tạnh
Vô tình đất đỏ bám chân đi

Đêm chưa đổ xuống đỉnh Hàm Rồng
Biển Hồ vội khoác áo mùa Đông
Sương đã bủa vây Đồi Đức Mẹ
Nhớ đã cuồng điên chiếm ngõ hồn

Vào trong quán Nhớ sao là nhớ
Bạn cũ còn đây những dấu giày
Khói thuốc quay tròn trong quá khứ
Cà fé vẫn đắng giọt đen say

Pleiku còn mãi với nhớ mong
Phố của tình nhân phố ngàn thông
Phố cao của núi buồn như lá
Của " Em Pleiku má đỏ môi hồng "

Pleiku đêm lạnh trở lại đêm
Đêm nghe tiếng nấc dội về tim
Thăm lại phố xưa trong giấc mộng
Phố còn in đậm dấu chân quen !

TRẦN KIÊU BẠC

@

Xuân Cao Nguyên
Trời Cao Nguyên, bây giờ có lạnh?
Nắng mùa xuân, có ấm cành mai?
Gió có về, cho thông vi vút?
Sương có giăng? liễu rũ bên hồ!

Mùa xuân đến hoa khoe hương sắc
Thung lũng buồn, mây xuống để ru ...
Trời Cao nguyên "biển mây" từng lớp
Thãm cỏ xanh trải mượt ngàn thu

Rừng cổ kính, có còn thông biếc?
Suối nguồn reo có quyện tiếng cười?
Em gái nhỏ tuổi vừa mơ mộng
Suối tóc dài trong gió hoàng hôn

Hoa tigôn vẫn như "tim vỡ"
Sắc trắng hồng muôn thuở xinh xinh
ĐALẠT ơi! phần đời thương nhớ
Chợt nghe lòng trải những hoài mơ .

Minh Châu

@@

trái tim em
em có biết trong từng cơn gió núi
quyện ngát mùi hoa cỏ của rừng hoang
anh hít thở triền miên hương vị ấy
cho lòng mình thấm đẫm dấu yêu thương

em có thấy giữa điệp trùng rừng núi
vườn địa đàng là một thảo nguyên xanh
những thác nước cứ rì rào nhịp chảy
cho ngàn hoa luôn rộ sắc khoe hương

em có nghe tiếng thông reo vi vút
hòa hợp âm cùng tiếng hát muôn chim
bản giao hưởng của bình minh hoang dại
ru hồn anh vào thế giới tịnh yên

@

anh sinh ra từ chiếc nôi đồng cỏ
ru đời anh là tiếng gió ngàn thông
anh đã yêu em cũng từ nơi đó
giữa Cao Nguyên xanh, anh có trái tim hồng

cứ mỗi lúc bước chân đời quá mỏi
anh lại quay về ngủ giữa thảo nguyên
ngủ giữa bình yên trong miền hoang dã
ngủ giữa chân tình, giữa trái tim em .

Cao Nguyên


Phối Âm


cá cược
anh cắn thời gian vụn từng hạt nhỏ
em phả nồng hơi làm gió cuốn bay
còn lóng lánh những giọt tình trên cỏ
sao môi thơ không uống để lòng say

hạnh phúc biết trêu, sao tình chẳng cợt
sá gì em, những hao hớt mai này
đời chẳng qua chỉ như trò cá cược
có hay không đều trông cậy rủi may

không sợ mất nghĩa là mình có được
dẫu mong manh sau trước vẫn là mây
chân sợ hẫng, tim dìu nhau mà bước
nhẹ như tơ trò cá cược mai này

chỉ thế thôi cũng đầy cơn mê hoặc
ý giữ lời cho chặt, đủ rồi em
cứ gom hết thời gian anh nhả hạt
hơi nồng em phả ngát mộng tràn đêm!

Cao Nguyên


***


Về Trăm Năm...

Em cũng muốn đánh ván bài tình cảm
Nhưng ngón nghề còn non quá anh ơi!...
Em cá em một đời còn lận đận
Yêu thật nhiều...gian lận với con tim

Giả vô tư, ta chẳng biết yêu người!
Nhưng...dòng máu cứ bồi hồi chảy ngược
Tình trao ra không thu về lại được
Rồi tự mình trao chuốt chút mộng mơ

Em "cá cược" tình có gì phải nhớ!
Mà trái tim cứ hồi hộp suốt ngày...
(người dưng đó đừng hòng ta ngu dại)
Nhưng...sao mà u uẩn cứ loanh quanh

Ván bài thua em phải đành mang trả
Ai là người sẽ nhận cuộc tình em?
Em dám thua, mà người nhận không thèm
Ôm bỡ ngỡ em thu mình một gốc

Ván bài tình riêng em là người ngốc
Ai biểu mình không mạnh dạn quên đi
Chuyện tình yêu cần chi là thua thắng
Yêu được người là may mắn riêng em

Bài "cá cược" em tự mình đo ván
Con đò tình đang trôi giữa dòng sông
Chuyên yêu thương là chuyện của cõi lòng
Về trăm năm em "cá cược" là chữ (không)

Ngàn Thông


***

cược tâm
cược tình đừng vội ăn thua
sòng đời chưa đóng, tình chưa rộ bài
giả như chín nút chẻ hai
cũng còn một nửa để hoài nỗi mong

vận hên được nhất điểm hồng
ngẫu nhiên mình thắng ván ròng cược tâm
đặt nhau một ván trăm năm
ngay nơi bậc cửa thời gian khép hờ

giữa thơ, tâm tựa ý chờ
cuộc tình cá cược đến giờ hóa duyên
không ngồi soi dáng vào đêm
tìm đâu vết rạn chân chim khóe cười

thì vui em nhé, cuộc chơi
cược tình nơi cửa khép đời chưa xoay
thắng thua nhiên hậu an bài
tùy em có quyết cược này từ tâm!

Cao Nguyên


***

Thua
Từ em lỡ cuộc sắt cầm
Thuyền tình em đã...gieo mầm hạt "thua"
Người đi vui gió đùa trăng
Em ôm hạt giống mà trồng tương tư

"Cá" em một kiếp duyên hời
Vẫn là câu ấy (em người đi lui)
Ván bài con chín(9) thấy vui
Bắt thêm con bốn (4) ngậm ngùi mười ba (13)

Tuổi em là tuổi con gà
Làm sao hóa "Phụng" người ta chê cười
Cứ mong may rủi mà khui
Níu thêm lá chót ra mười úng luôn

Biết rằng thua thắng tự nhiên
Nhưng mà ngày tháng không chuyên chở người
Thời gian cứ mãi vần trôi
Có chờ có đợi một người nào đâu!

Ván bài còn đánh được sao?
Xuân xanh đã sấp mặc vào áo quan
"Hóa duyên" đã đến cõi thiền
"Ngộ" tâm một khắc đã miền viễn du

Tương tư đành giữ luân hồi
Yêu thêm kiếp nữa...thuyền trôi bến nào
Kiếp nầy phận bạc má đào
Hẹn anh kiếp nữa yêu nhau đời đời

Ngàn Thông


***

Sòng Tình
Nụ cười trên ván thăng trầm
Đã vào nửa cuộc ngang tầm thắng thua
Át cơ ở giữa giao mùa
Đợi bàn tay lật biết vừa số hên

Lá bài đầu tố lên trên
Ngồi yên nhướng mắt quyết nên đặt lòng
Trọn tình cá hết chờ mong
Mấy khi được cược tính ngông một thời

Phen này sấp ngửa để coi
Tự nhiên đã định chuyện chơi bình thường
Đồng hồ đúng điểm ngày sang
Đêm khuya tàn mộng trải dàn tâm tư

Thực mơ lúc lắc ngật ngừ
Cuộc chơi sảng khoái vui từ nhân duyên
Kể như tự kiếp đã nguyền
Anh em mỗi nửa đặt nguyên sòng tình

Phương Đoan


Phối Âm


Tâm Kinh
Chuông vang vang nhật nguyệt
vọng tha thiết ngàn năm
lời kinh cầu nhã khiết
du thuyết đường đạo tâm

Ăn năn người cúi mặt
thành kính lòng nguyện cầu
xin khắp cùng mặt đất
thôi trầm uất thương đau!

*

Chuông vang vang nhật nguyệt
xin ơn Chúa nhiệm mầu
ban phước lành dân Việt
trên khắp mặt địa cầu

từ tâm người ngước mặt
nhìn Ngôi Chúa Giáng Sinh
đọc chân kinh mật khải
mong thế giới hòa bình!

Cao Nguyên



VỌNG GIÁNG SINH

Chuông vang vang nhã nhạc
Vọng từng điệu tâm thương
Hương trầm dâng ngào ngạt
Du dương khúc từ chương.

Trần gian dường cúi mặt
Thống hối tội lỗi đầy
Từng lời kinh khoan nhặt
Vang tới tận trời mây.

Trong đêm thánh vô cùng
Tiếng nhã nhạc vang lừng
Nơi hang lừa hèn mọn
Thiên thần báo tin mừng.

Chúa Ngôi Hai xuống thế
Mặc lấy tính loài người
Mang ơn thiêng cứu độ,
Tỏa bình an xuống đời.

HONG VU LAN NHI


Tâm Ca
Chuông vang vang nhật nguyệt
Thanh khí lặng triều ngân
Lời kinh cầu nhã khiết(*)
Chúa chào đời hiến thân

Hồng ân đêm rất thánh
Soi chiếu lòng Em-Anh
Xóa buồn đau hư cảnh
Ban tình yêu chân thành

Nhã nhạc vang thanh thanh
Dương cầm vui nhịp đánh
Cao Cung Lên đàn nhanh
Vinh Danh Chúa Chiên Lành

Ngàn sao huyền diệu sáng
Trần gian như địa đàng
Đỉnh trầm hương gió thoảng
Giáo đường sương khói lan

Chuông vang vang nhật nguyệt
Thanh khí lặng triều ngân
Lời kinh cầu nhã khiết(*)
Chúa chào đời hiến thân


Hoàng Nhất Phương

(*) Thơ CN


Phối Âm


nếu một mai
Nếu mai mốt anh không làm Thơ nữa
Em có còn tựa cửa đợi Trăng lên
Khi Yêu Thương đã qua mùa hẹn hứa
Em có buồn vì nỗi nhớ không tên ?

Tình trong Thơ . Bóng Trăng vờn Mặt Đất
Khao khát tìm, rất thật . Vẫn là Mơ
Đã biết vậy sao em còn muốn khóc
Nếu một mai . Anh bỏ cuộc làm Thơ ?

Cao Nguyên

@

Lệ sẽ ngược dòng
Nếu một mai thơ không còn anh nữa
Em sẽ mất đi niềm vui đợi trăng lên
Đời sẽ buồn khi không còn hẹn hứa
Khi vào thơ biết ai để gọi tên !

Đôi lúc thấy chỉ còn mình trên đất
Sợ hoang vu tìm ẩn trú vào thơ
Sống trong thơ em mặc tình được khóc
Lệ sẽ ngược dòng nếu mai mất hồn thơ

Vương Hồng Ngọc

PHỐI ÂM 1


Phối Âm


Phối Âm là trang thơ đặc biệt, dành để lưu lại những bài thơ qua cảm nhận lời ý của người khác mà thành văn.
Mỗi câu chữ là mỗi tình ý phối hợp âm điệu chân tình nhất của những tấm lòng trên cung bậc và sắc âm của thi ca.
Phối Âm là kết hợp những vần điệu giao cảm nhiệt tình với chữ nghĩa và tâm ý tri âm của những trái tim thơ.
Phối Âm là một bản giao hưởng mà mỗi tiết tấu ngữ âm ngân lên và lăn trầm theo những cung bậc cảm xúc trên dòng thơ nhân bản.
Phối Âm luân chuyển thông điệp nhân ái trên mọi nẻo đường mà lòng thơ đi qua, gởi lại cho chính mình, cho những con tim khát vọng yêu thương những tình khúc vượt mọi rào cản không gian, thời gian và chính kiến.
Phối Âm luôn mong chờ những giai điệu và tiết tấu qua giao cảm chữ nghĩa của những trái tim thơ hòa chung nhịp đập với bạn mình, với ân tình đời phóng khoáng sưởi ấm lòng nhau.
Cám ơn những nụ cười thơ, rất thơ và thật tuyệt vời trong Phối Âm.

Cao Nguyên.

@


tiệc thơ
vui tiệc thơ, mời người say bữa chữ
khởi nâng ly, ta uống thử Ngũ Ngôn
hương đượm sắc bừng bừng men lạc thú
ngắm Đường Thi, con chữ lại bồn chồn

tiếp ly nhé, này Thất Ngôn Tứ Tuyệt
chất trữ tình điểm xuyết mộng phong vân
nồng lửa ái, cung hầu nâng Lục Bát
ngất ngây tình khao khát giấc cuồng si

nghiệm thế sự hồ nghi dòng Bát Ngữ
luận ân tình, chuốc Tứ Tự giao âm
thật hay ảo, cứ chính tâm hành xử
nệ hà chi Cổ Ngữ với Cách Tân

uống nữa nhé, cho mềm rân con chữ
chếnh choáng rồi, thức ngủ cứ Tự Do
lấy nghĩa khí tri tình mà luận ngữ
ưỡm ờ chi cung cách để so đo

nếu vì chữ mà say thì cũng đáng
đời trôi qua thấm thoát đã vạn ngày
bữa tiệc thơ, không hẹn chờ năm tháng
thơ còn đầy, chữ nghĩa vẫn vờn say .

Cao Nguyên


Mời
Rượu này cất tự bao giờ
Mà môi chưa nhấm đã ngà ngà say

Hương trong ly rượu chữ này
Lấy từ trời đất cỏ cây giao hoà
Thơm như sữa mẹ từ xưa
Có khi phảng phất tuổi vừa chớm xuân
Vị nồng nàn của yêu thương
Nhỏ vào một giọt mật đường ngất ngây

Mời anh nhấp ngụm chữ này
Nghe thơ thú vị gieo đầy một chương
Đường Thi sủi bọt ly tràn
Sóng sông Tương cuộn lá vàng trôi xuôi
Ngụm thơ Đỗ Phủ bồi hồi
Áo bông xơ xác phận đời long đong

Mời anh uống cạn một chung
Tì bà thổn thức chuông đồng vọng ngân
Song ngoài trăng sáng mênh mông
Cúi đầu đẫm lệ vời trông khói nhà
Hồ trường cụng chén người xưa
Bốn phương rượu rót đậm đà tri âm

Chữ xưa sóng sánh trong lòng
Mượn ba giọt rượu ấm lòng với thơ

Đặng Lệ Khánh

Thơ tình
Mời nhau cạn chén thơ tình
Trong thơ có rượu, trong mình có ta

Long lanh trời đất giao hòa
Một thang cổ tự, một toa điệu vần
Rượu pha khờ dại trăm năm
Hơi men lục bát đã nồng ca dao

Mời nhau tâm ý nhiệm màu
Chén đau viễn phố, chén sầu ly hương
Thêm vài giọt lệ chinh nhân
Kiếm cung gẫy nát, tay không chống trời!

Uống đi, thơ rượu ủ lời
Đường thi thăm thẳm vào đôi mắt huyền
Mang trong tim một lời nguyền
Rượu thơ tình sử, vẫn bền sắt son

Mời nhau chén đã say mèm
Ngất ngư tứ tuyệt, bồng bềnh thất ngôn
Từ ngày chia núi, cách sông
Đã đem san sẻ tình thương về người!

Mời chi nữa, bình cạn rồi!
Thơ tình cũng cạn, dòng đời kiệt khô!

Vương Sinh

Cạn Ly
Cùng nhau nhấp chén rượu cay
Ngả nghiêng trời đất, mơ say tình người.

Uống đi cho túy lúy đời,
Chén sầu rời rã, men hơi nồng nàn.
Tỳ Bà tỏa nhẹ, mênh mang
Lời Đường thi vút lên hàng mây xanh
Chuông chùa cổ tự vang ngân
Vọng lời tứ tuyệt, âm vần thất ngôn

Mẹ ru lục bát vào hồn
Cha ngâm chinh phụ, nghe hờn núi sông,
Hồ trường dậy sóng ngập lòng
Câu thơ tình sử hãy còn âm vang.
Thương thân lũ thứ sầu mang
Thương người một kiếp đa đoan với đời.

Uống đi, một chén rượu mời
Nhìn trăng viễn xứ trông vời cố hương.
Nỗi đau đầy ắp hồ trường
Tâm tư cô lẻ bước đường chông gai
Quê người lòng vẫn miệt mài
Chờ người tâm huyết, đợi ngày vui chung.

Cạn đi, giọt rượu cuối cùng
Chương đời từng chữ vương vương lệ nhòa.

HONG VU LAN NHI

SAY
Lên trăng nắm áo chị Hằng
Thấp cao kim cổ rót tràn núi sông
Gươm đàn, yên ngựa chập chùng
Vó câu thôi đã tận cùng từ đây
Mỹ nhân, danh tướng đọa đầy
Trần gian nốt đoạn tỉnh say hồ cầm

Đứng lên tay vịn càn khôn
Buớc ngang ngửa chấp mưa cuồng, bão điên
Ngóc đầu dốc cạn chén nghiêng
Trời gần, đất nhỏ muộn phiền cỏn con
Vung tay chữ nghĩa vô hồn
Dọc ngang một thủa, tận nguồn tử sinh

Chén đầy ta rót tặng mình
Đáy môi cạn dốc ân tình trăm năm
Quê hương mờ mịt xa xăm
Mặc ta cùng rượu chung phần oan khiên
Mênh mông trời đất đảo điên
Chén vơi, đầy tiếp buồn trên nỗi buồn

Mai sau đời có mỏi mòn
Nhớ ta em khóc trăng luồn áo bay.

lê hải


Phối Âm

mộng mị
em biết chứ, mộng không là mị
mộng của thơ, và mị của đời
thơ giữa đời, ngữ ngôn đều mị
đời giữa thơ, tri kỷ là tình !

em hiểu chứ, hình không là bóng
hình của đời, và bóng của thơ
đời sẽ chết, chỉ thơ tồn tại
sao ta không giữ lại tình mơ ?

trong dòng sống - đời, hình mị ảo
anh mở giữa tình một bến tâm
khi mỏi bước trên đường nhiệt náo
tâm tình anh là chỗ tịnh thân .

Cao Nguyên

*

Gởi chàng thơ Phố Núi
Mẹ dạy em đừng khóc
Dù khát sữa bú tay
Từ thuỡ còn nằm nôi
Thơ mẹ ru là thật

Thơ là cành hoa đẹp
Đủ sắc màu lung linh
Như chùm bông Mẹ kết
Tập con trẻ ngắm nhìn

Tình yêu xinh như thơ
Tuổi tròn trăng, Mẹ dặn
Dù anh khờ như Cuội
Em cứ mãi chị Hằng...

Yêu THƠ - Nói công bằng
Là vâng lời Mẹ dạy
Không mộng mị đâu anh
Hởi chàng thơ...Phố Núi!

Sông Cửu

*

Nửa thực . nửa hư
Uống rượu thinh không mà cũng say
Đi trong phố ảo lạc đường mây
Người không có thật mà vẫn nhớ
Tình từ hư ảo cũng nợ vay

Khóc buồn chi chuyện ngày xưa mất
Lo thu chưa đến lá vàng phai
Giữa chốn nhân gian dường không thật
Nụ cười chưa chắc dậy niềm vui

Sống mãi trong vùng đầy mộng mị
Bước chân ra thực thấy ngại ngùng
Nhìn quanh chuyện thật mà như dị
Có ai sống thực với lòng không

Nửa đêm thao thức ngồi trò chuyện
Với bàn , với ghế , với ma xưa
Đây rượu thinh không từng giọt buốt
Chén đầy chén cạn ngắm đêm qua

Đặng Lệ Khánh

Phối Âm

cõi mộng bình yên
nếu em cất thân anh vào mộ huyệt
hồn thơ anh thất tán giữa hư không
ai ru em những lời tình tha thiết
khi em buồn và đứng giữa mênh mông

nếu em đốt xác anh thành tro bụi
hồn thơ anh sẽ theo khói sương bay
ai gởi em những lời tình hờn dỗi
và ai lau nước mắt giữa chiều say

nếu muốn giữ hồn thơ anh mãi mãi
hãy chôn anh ngay giữa trái tim em
để mãi mãi xác hồn anh tồn tại
trong tình em - một cõi mộng bình yên.

Cao Nguyên

@

mộng bình thường
Làm sao giữ được tình nhau nhỉ
Cho cuộc đời chẳng có chia ly.
Niềm vui cứ mãi cao như núi
Nắng hồng tô thắm má xuân thì.

Chẳng muốn giam tình vào trái tim,
Nếu Yêu, anh tự nguyện trói mình,
Bằng nét môi cười đầy quyến rũ,
Bằng ánh nhìn say đắm, lặng thinh.

Chẳng muốn bắt anh làm nô lệ
Khi nhìn anh chịu luỵ vì yêu
Chỉ muốn tình anh như trời bể
Dành hết cho em, đủ mọi điều.

HONG VU LAN NHI

Phối Âm

Cửa sổ linh hồn
Tôi đọc bài thơ của người xứ lạ
Ca tụng mắt là cửa sổ linh hồn
Mình xa xôi chưa một lần gặp gỡ
Tôi nhìn người qua thơ thả muôn phương

Mắt người quả có rất nhiều mầu sắc
Có khi êm như lục bát theo vần
Có khi vui như bốn chữ nhịp chân
Có khi nhõng nhẽo , có khi bất cần thi luật

Trong mắt người , tôi ngẩn ngơ chơn chất
Như cô bé con mới lớn đọc thư tình
Thơ gởi cho người ta mà cứ tưởng cho mình
Cũng thổn thức , cũng ấm lòng , hay nhỉ

Mắt người ở đâu mà nghe chừng tâm ý
Đã chao nghiêng theo âm sắc bỗng trầm
Linh hồn người qua con mắt tri âm
Sợi buồn sợi vui trên tóc câu sáu tám

Thơ gởi cho người ta mà mình đồng cảm
Lạ lùng chưa , hàng chữ cũng bật cười
Đi ngủ đi thôi , lòng lãng mạn ta ơi
Mắt người sẽ theo hồn ta vào mộng

Đặng Lệ Khánh

@

phối âm
vui ơi! dòng chữ bật cười (*)
tại em nhỏng nhẻo hay lời ngô nghê
mà thơ hồng lối trăng về
quyện dòng luyến nhớ vỗ về lòng nhau

đoạn nào cạn, khúc nào sâu
gạn lời em nhé, nhặt sầu xóa đi
chỉ còn vọng khúc tương tri
ngân nga dạo lối giao trì nguyệt khơi

rượu nồng nhắm, ngắm tuyết rơi
tình ơi đẹp lắm khung trời vạn hoa
chừng như em ở giữa ta
nên chi phiền muộn đã xa mất rồi

thuyền yêu trên sóng trăng trôi
khoang tình chứa chật những lời tình vui
ơ kìa, con chữ ngủ rồi
tại em khéo biết ru lời thơ ta

phối âm tình khúc giao thoa
ngũ cung luyến láy hài hòa ngữ âm
rót mời hương mật trăm năm
tạ ơn em nhé, tri âm lời tình!

Cao Nguyên

(*) chữ của LK

Phối Âm

rong chơi
Hãy tạm ngưng vài ngày
không viết những lời tình

anh đưa em rong chơi
suốt một chiều dài
trên những khoảnh đất
lặng im
run rẩy
khi gió thốc qua
những đóa hoa chao nghiêng

người ở đấy
những xuân thì lộng lẫy
những bình minh xanh non
những tin yêu mới mọc
những rộn ràng tíu tít
những hạnh phúc vừa đầy...

tất cả
tất cả , đang ở dấy
lặng yên
không bối rối vì những nhỏ nhen
không đua đòi ganh tị
không hào nhoáng điểm trang
không khoe khoang đài cát
không rạo rực thèm muốn...
không chờ đợi
ngẫu nhiên thương tật
ngẫu nhiên thù hận
ngẫu nhiên giả dối
ngẫu nhiên hạnh phúc...

không tất cả
tất cả là không

ta rong chơi
dọc theo con sông nước mắt
giòng chảy triền miên
vô cùng
vô tận

ta rong chơi
giữa hai hàng nến tắt
tĩnh mịt
tối đen
u uất

ta rong chơi
trong công viên Sự Thật
rực sáng
với lễ hội hóa trang hổ lốn
giữa người và thú
với đầy đủ những thủ thuật
tự sơn phết mình
rủ rê chiêm ngưỡng
tán thưởng
sùng bái...

ta rong chơi
trong Thư viện Nhân Gian
để biết
văn hóa sử
trung cổ đại
hiện đại
sau hoang phế
đang trùng tu chấp vá
trong hăm dọa đập đổ
hủy diệt

để biết
những triều đại
quân chủ , dân chủ
nhô lên hụp xuống
nuối tiếc
tôn vinh

để biết
những anh hùng
áo giáp đầy người
huy chương đầy ngực
bị những tảng đá hư danh
đè bẹp

để biết
một dân tộc
chia năm chẻ bảy
ngưỡng mộ phù danh
khánh kiệt

để biết
phương pháp mò tìm
dấu tích cha ông
của những thế hệ
tiếp sau

để biết
mặt đất đang rung chuyển
những hình thể di vật
tâm linh
xô xát nhau
âm thanh rổn rảng
nhứt óc

*

em có thấy thú vị
khi cùng anh
rong chơi
trên những nơi
rồi sẽ đến
nếu trong cuộc sống đã qua
em chưa từng gặp

riêng anh
đang thật sự mỏi mệt
chỉ muốn gối lên
vầng trán hồn nhiên
của em và
ngủ.


Cao Nguyên

@

Không Tin

Chúng ta đã đến vườn Sự Thật
Có rất nhiều bóng tối vây quanh
Chúng ta đã đi vào Thư Viện
Sách ngả nghiêng ngửa mặt làm thinh

Chúng ta đã dọc theo lịch sử
Hỏi triều nào bền vững vạn niên
Trên mảnh đất chúng ta đang đứng
Thuộc vào ai từ thuở lập thiên

Có điều gì mà không thay đổi
Có rồi không từng mỗi sát na
Ta có nhau chắc gì trăm tuổi
Nhớ về nhau bóng dáng không nhoà

Từ cửa sổ phòng em nhìn thấy
Đôi chim câu dưới nắng vàng xuân
Miệng đang ngậm một cành cây nhỏ
Hớn hở tìm một chốn dừng chân

Em không tin đêm dài biền biệt
Em không tin người sẽ xa người
Em tin ở đất trời xoay chuyển
Có hôm nay là dủ , vậy thôi

Ta lại cùng rong chơi ngày tháng
Có vườn hoa rực sáng tin yêu
Có sông dài chảy ra biển lớn
Và đồng xanh lồng lộng cánh diều

Đặng Lệ Khánh

Phối Âm


Mời Anh
Xin mời anh làm người tình ảo
Không tên , không tuổi , rất dịu dàng
Tóc bồng bềnh mây trời tuyệt hảo
Mắt mơ màng nhìn dáng em ngoan

Xin mời anh ngồi đây dạo khúc
Nhạc reo vui như suối trên rừng
Hớn hở nắng nhấp nhô trong lá
Và mơn man trí tưởng mông lung

Xin mời anh dạo chơi đường mới
Em đang xây bằng mộng không nguôi
Bằng cỏ dại bờ sông bến cũ
Bằng gió chiều một thuở yêu ai

Anh đến đây cùng em đàm thoại
Những vấn đề rất nhỏ mà thôi
Sao đàn kiến đi hoài không mỏi
Sao mùa xuân lất phất mưa rơi

Sao lòng em cứ hoài khao khát
Một tình yêu chung thuỷ đời đời
Sao trời đất đổi thay không nghỉ
Sao người luôn nghĩ đến xa người

Anh yêu dấu không tên không tuổi
Hãy vào trong thơ của em đây
Hoa tay bút thảo lời nhắn nhủ
Để em thêu làm gối trăng đầy

Đặng Lệ Khánh

@

ngụ ngôn tình
mượn em một chỗ dừng chân
tựa vai . thơ ngủ . quên thân thế đời
từ khi chân bật khỏi nôi
ngược xuôi đi giữa dòng đời lạnh hoang

giữa em tôi gối hừng đông
nhìn cây nhân ái nở hồng đức tin
đọc em nghe . ngụ ngôn tình
ngắm em chăm ngọn nhân sinh vườn đời

trong em dòng chảy thơ tôi
rộn làn sóng biếc triệu lời nắng reo
trăng lên mơ cũng về theo
mừng tôi có được chỗ neo giấc tình !


Cao Nguyên
[/b]

Phối Âm


Mời Anh
Xin mời anh làm người tình ảo
Không tên , không tuổi , rất dịu dàng
Tóc bồng bềnh mây trời tuyệt hảo
Mắt mơ màng nhìn dáng em ngoan

Xin mời anh ngồi đây dạo khúc
Nhạc reo vui như suối trên rừng
Hớn hở nắng nhấp nhô trong lá
Và mơn man trí tưởng mông lung

Xin mời anh dạo chơi đường mới
Em đang xây bằng mộng không nguôi
Bằng cỏ dại bờ sông bến cũ
Bằng gió chiều một thuở yêu ai

Anh đến đây cùng em đàm thoại
Những vấn đề rất nhỏ mà thôi
Sao đàn kiến đi hoài không mỏi
Sao mùa xuân lất phất mưa rơi

Sao lòng em cứ hoài khao khát
Một tình yêu chung thuỷ đời đời
Sao trời đất đổi thay không nghỉ
Sao người luôn nghĩ đến xa người

Anh yêu dấu không tên không tuổi
Hãy vào trong thơ của em đây
Hoa tay bút thảo lời nhắn nhủ
Để em thêu làm gối trăng đầy

Đặng Lệ Khánh

@

ngụ ngôn tình
mượn em một chỗ dừng chân
tựa vai . thơ ngủ . quên thân thế đời
từ khi chân bật khỏi nôi
ngược xuôi đi giữa dòng đời lạnh hoang

giữa em tôi gối hừng đông
nhìn cây nhân ái nở hồng đức tin
đọc em nghe . ngụ ngôn tình
ngắm em chăm ngọn nhân sinh vườn đời

trong em dòng chảy thơ tôi
rộn làn sóng biếc triệu lời nắng reo
trăng lên mơ cũng về theo
mừng tôi có được chỗ neo giấc tình !


Cao Nguyên
[/b]

Phối Âm

Dạo vườn thơ buổi sáng
Choàng nhẹ lời chào hỏi
Ta thơ thẩn dạo chơi
Đường qua công viên nhỏ
Đầy hoa dại đón mời

Trời vừa qua cơn mưa
Những giọt nước bơ vơ
Nằm trên đầu ngọn lá
Run rẫy chờ gió đưa

Đường vẫn còn ướt đẫm
Gót nhỏ ngại lấm bùn
Tay anh dìu thật nhẹ
Từ xa nắng dần lan

Ta đi dạo vườn thơ
Ý chúm chím lá hoa
Tình yêu tràn không khí
Tâm cười nụ trẻ thơ

Nơi đây không ngày tháng
Mọi vật thật an bình
Tâm hồn như cánh bướm
Nhịp nhè nhẹ cùng anh

Vườn thơ rồi sẽ khép
Như mi mắt , một ngày
Còn bao nhiêu lãng mạn
Dốc hết để say vùi

Khi vườn thơ khép lại
Hồn ta sẽ nổi trôi
Trong mộ phần mơ mộng
Vẫn giam chút tình người

Đặng Lệ Khánh

@

dưới tầng thác mơ
cám ơn em nhé, Nàng Thơ
gặp qua tâm ý, quen nhờ chữ duyên
mời em vào cõi tịnh yên
dạo vườn trăng mộng quên đêm thế trần

bềnh bồng trong ngọn sóng hồng
trên dòng sông ái, dưới tầng thác mơ
khi đời mỏi, hãy vào thơ
thong dong ta giữa sóng mơ diệu kỳ

hồn nhiên hôn đóa xuân thì
thơ không có tuổi sợ gì tàn phai
ướm môi mềm giấc Liêu Trai
mình say em nhé, rượu này hồn thơ

mai sau tình chết giữa mơ
dùng thơ xây mộ bên bờ Sông Trăng
chữ lời nhật nguyệt hào quang
rực trên hồn phách địa đàng mộ thơ!


Cao Nguyên


Phối Âm

Dạo vườn thơ buổi sáng
Choàng nhẹ lời chào hỏi
Ta thơ thẩn dạo chơi
Đường qua công viên nhỏ
Đầy hoa dại đón mời

Trời vừa qua cơn mưa
Những giọt nước bơ vơ
Nằm trên đầu ngọn lá
Run rẫy chờ gió đưa

Đường vẫn còn ướt đẫm
Gót nhỏ ngại lấm bùn
Tay anh dìu thật nhẹ
Từ xa nắng dần lan

Ta đi dạo vườn thơ
Ý chúm chím lá hoa
Tình yêu tràn không khí
Tâm cười nụ trẻ thơ

Nơi đây không ngày tháng
Mọi vật thật an bình
Tâm hồn như cánh bướm
Nhịp nhè nhẹ cùng anh

Vườn thơ rồi sẽ khép
Như mi mắt , một ngày
Còn bao nhiêu lãng mạn
Dốc hết để say vùi

Khi vườn thơ khép lại
Hồn ta sẽ nổi trôi
Trong mộ phần mơ mộng
Vẫn giam chút tình người

Đặng Lệ Khánh

@

dưới tầng thác mơ
cám ơn em nhé, Nàng Thơ
gặp qua tâm ý, quen nhờ chữ duyên
mời em vào cõi tịnh yên
dạo vườn trăng mộng quên đêm thế trần

bềnh bồng trong ngọn sóng hồng
trên dòng sông ái, dưới tầng thác mơ
khi đời mỏi, hãy vào thơ
thong dong ta giữa sóng mơ diệu kỳ

hồn nhiên hôn đóa xuân thì
thơ không có tuổi sợ gì tàn phai
ướm môi mềm giấc Liêu Trai
mình say em nhé, rượu này hồn thơ

mai sau tình chết giữa mơ
dùng thơ xây mộ bên bờ Sông Trăng
chữ lời nhật nguyệt hào quang
rực trên hồn phách địa đàng mộ thơ!


Cao Nguyên


Phối Âm

tìm lời
tìm lời như thể tìm tâm
là đem giao khúc phối âm tri tình
cám ơn cánh cửa nhân sinh
mở cho ta một khe nhìn chân ngôn

tìm lời, mắt ngắm xuyên hồn
nhặt trong âm sắc hạt hồng tâm tư
kinh thi hồi vọng tràng cưỡi
lẫn trong nhật nguyệt ý người, lời ta

dựa đêm gõ phiếm quan hà
ngữ ngôn mê hoặc sa đà cội ưu
tìm lời - người tìm ra chưa
có không một cõi đón đưa mệt nhoài?

thôi về ngủ dưới gốc nôi
gối hơi sữa mẹ nghe lời ru mơ
nhẹ tênh vóc ngọc tâm thơ
ừ duyên ở đó cứ chờ lời mê!

Cao Nguyên

@

Gieo chữ
Cũng chừng ấy chữ thế thôi
Mà sao sắp mãi không lời vẫn không
Hỏi mình thơ có như lòng
Chữ mang thật chữ hay mênh mông trời
Lời nghe nửa thật nửa chơi
Nửa thương nửa nhớ như đời còn nhau
Chữ gieo xúc xắc ta cầu
Được thua cũng một ván nhầu phải không
Suốt đêm ngồi kết tơ tằm
Ta chui vào kén , gieo mầm mộng con

Đặng Lệ Khánh

Phối Âm

tháng ba say
tháng ba, ta bỏ rừng
(trên đường về thăm biển?)
không - ta bỏ rừng đi
vì điêu tàn cuộc chiến

vì ngọn lửa hận thù
đốt Trường Sơn linh hiển
đập vỡ tiếng cồng chiêng
Giàng ơi! và Giàng ơi! *

ba-mươi-mốt cái tháng ba
ta rùng mình say khuớt
khi hồn bạn theo ta
qua núi đồi xuôi ngược

Ôi đỉnh gió Chư Pao
bình-đông đầy rượu đế
rót giữa đáy chiến hào
uống đi - rồi quạnh quẽ!

Ôi Đức Cơ, Pleime
cơm sấy và thịt hộp
rượu cần pha nước khe
uống say - rồi cúi mặt!

Ôi Thuận Mẫn, Buôn Hô
me khô và cóc ổi
trộn lửa khói Bù Đăng
uống đi - rồi thức đợi!

đợi những tháng ba say
theo hồn bay tám hướng
tìm vất vưởng chân mây
những vẫy chào lởn vởn!

say cùng ta nhé em
những tấm lòng sông suối
của rừng núi cao nguyên
trong nhiều đêm thức gọi:

bạn ơi và rừng ơi!

Cao Nguyên

@

Uống nữa đi

Uống say đi rồi ngủ
Quên hết chuyện trần gian
Tưởng tượng như còn trẻ
Hồn trong trắng như gương

Thuở ấy chưa súng đạn
Trăng chưa là hoả châu
Tay ta chưa trĩu nặng
Hành trang rừng âm u

Thuở ấy môi chưa nhấp
Rượu cay đắng tìm quên
Chân còn tìm theo dấu
Áo trắng người chưa quen

Khói súng cũng làm say
Khi khoác màu áo trận
Những lúc thoát tử thần
Ta về say cuồng hận

Từ đó ta tìm quên
Men nồng bên bè bạn
Mừng ta còn thấy nhau
Cạn chai nào dám hẹn

Ba mươi năm rồi đó
Tháng ba nồng máu tanh
Uống đi rồi còn ngủ
Ơi này em , này anh

Đặng Lệ Khánh

Phối Âm

Sống Như Còn Trăm Năm
Cứ tưởng như mình có trăm năm
Để tiêu cho hết những hồng ân
Những sáng nắng tươi nồng nhánh lá
Những đêm trăng toả ngọt im nằm

Đưa tay ngắm thời gian như cát
Chảy lọt qua từng nếp kẻ tay
Còn lại trống không đường chỉ nhạt
Bắt ngang đời một cuộc rủi may

Đãng trí không hề ngừng chân đếm
Còn bao nhiêu bước đến cuối đường
Mãi mãi ta vẫn là ta trước
Lòng yêu nét đẹp quý yêu thương

Ta lọc từng câu thơ êm ái
Từng lời nhỏ nhẹ tặng cho nhau
Cất giữ những nụ cười hiền dịu
Hành trang trân quý những ngày sau

Trước gương ta nhìn ta chợt thấy
Cả một khoảng đời thật đáng yêu
Mỗi phân tâm hồn ta lưu giữ
Từng sợi ân tình quấn quýt theo

Cứ sống như còn trăm năm nữa
Cho dù ngày tháng chẳng chờ ai
Mai mốt ta dìu ta nằm xuống
Gối đầu kỷ niệm dấu yêu người

Đặng Lệ Khánh

@

trăm năm còn phía trước
hãy cứ nghĩ, trăm năm còn phía trước
cho buồn phiền không vướng bước chân ta
những xót xa cũng chỉ là cỏ mục
sẽ lụi tàn theo năm tháng đi qua

đời đã thôi gọi tuổi mình hao hức
anh và em, tự đánh thức ngày vui
như lũ ong đang giữa mùa lấy mật
đã biết đùa trên hương sắc hồng tươi

*

đã yên chí trăm năm còn phía trước
vội vàng chi đếm mất được chiều nay
thôi trăn trở để lòng đừng thổn thức
khi dấu yêu vừa vuột khỏi vòng tay

đêm mưa qua mà ngày chưa kịp nắng
tại mây thôi, đâu phải vắng mặt trời
chỉ hôm nay, rồi mai đời sẽ khác
chút hồng thôi, cũng đủ nhếch môi cười

*

vui nhé em, trăm năm còn phía trước
nhẹ lòng đi theo nhịp bước chân thơ
trân trọng giữ chân tình ta có được
cho yêu thương rất thực giữa đời mơ

thoảng cơn gió, đóa hoa tàn bất chợt
sao ta không chia sớt những buồn vui
mai kia dẫu biên đời thân đã vượt
hồn còn nương theo gió để ru người!

Cao Nguyên

Phối Âm


Đất núi cũng nở hoa
Ai bảo em núi đất hoa không nở
Núi trong hồn trong tim của người ta
Nơi những cơn mơ dài theo nhịp thở
Chảy theo dòng máu đỏ rất đậm đà

Núi của người ta xanh từ hàng năm trước
Nơi người ta chôn kỷ niệm đẹp trong đời
Dù "đẹp" chỉ là ngàn dấu lệ
Của một thời nồng nhiệt tuổi đôi mươi

Đất trên núi ấy thơm mầu hoa huyền thoại
Không bao giờ héo úa giữa mù sương
Nắng trên núi ấy vàng êm như giọng nói
Của những người mà núi đã yêu thương

Đâu cần thơ ta, núi mới giăng rộng cánh
Bay đi tìm gom hết những mộng mơ
Đem về trồng giữa trái tim nồng ấm
Thơ và hoa nở trong núi tự bao giờ

Đặng Lệ Khánh

@

nhắn em về thăm núi
khi nào rảnh nhớ về thăm núi
núi tặng em những cánh mộc lan
mời em uống rượu cần nóng hổi
đưa em xem rừng buổi hừng đông

những cành thông giành nhau nắng sớm
trêu vai em những giọt sương hồng
chim ríu rít chào người bạn mới
hoa lá cười tươi rói sắc xuân

về em nhé, giữa xuân núi đợi
với vòng tay thơm hương mộc lan
nhìn môi em nụ cười nắng mới
chắc thế nào hoa lá cũng ghen

cám ơn em lời thơ gởi núi
núi sẽ vui như lời em mong
chỉ sợ xuân rồi qua rất vội
vai ngoan em tan giọt sương hồng.

Cao Nguyên

Phối Âm

Băng Tửu
(mến tặng TTL)

mời em cắn hạt rượu nồng
từ nguồn "băng tửu" của dòng nho xanh
ủ trong âm độ giá băng
gây hương tinh thể kết thành rượu thơm

nắng xuyên suốt hạt rượu hồng
ướm môi cũng đủ ấm nồng cõi tâm
lời quên khắc khoải trăm năm
ý gieo hưng phấn giữa trầm khúc mơ

dòn tan em, hạt rượu chờ
giấc tình mở cửa nên thơ lẻn vào
ghẹo cho môi rực khát khao
đẫm dòng băng tửu, thơ ngào ngạt hương

Cao Nguyên

@

Rượu Tuyết
(Thân tặng đại huynh Cao Nguyên)

rượu ngon xứ lạnh tình nồng
mời em nếm thử môi hồng thêm tươi
ngọt ngào thơm cả tiếng cười
dòn tan ấm áp vùng trời giá băng

từ khi mơ nguyệt tưởng hằng
nghêu ngao vần chữ tìm trăng lạc đường
hoang vu cho đến phố phường
trải thơ góp phấn gom hương đợi chờ

ướp men ủ hạt rượu mơ
mật tình chín ngọt chờ bờ môi em
nung cho hạt rượu nóng mềm
tỏa hương băng tửu thơ thêm ngạt ngào .

TTL

@

Icewine


Rượu rất lạnh mà tình thì ấm
Trong sủi tăm nhớ tiếng em cười
Nhấp một ngụm men nồng đằm thắm
Tiếng chim ca ríu rít gọi mời

Mầu xuân bỗng ngọt ngào chi lạ
Trên đồi xanh hoa cỏ nắng gieo
Gió hây hây từ phương Bắc lại
Ngồi một mình ngây ngất say theo

Đặng Lệ Khánh

Phối Âm



giọt lệ hồng
" chợt nghe từ đá hồn thương tích
vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa "
(Thanh Nam)

Đã có bao lần
em thấy
giọt lệ hồng
rơi!

đã có bao lần
em hiểu
vì sao
giọt lệ - hồng?

những giọt lệ pha máu
từ tim
chảy xuyên qua mắt
buốt đau theo giòng chảy
cay đắng suốt trăm năm

đã có bao lần
em biết
tại sao có giọt lệ hồng?

nó kết tụ bởi máu và nước mắt
từ những cái chết
vì muốn bảo vệ quê hương và đồng loại
vì muốn đối kháng với những quyền lực quỷ ám
vì muốn giữ lại lương tri trong nghiệt cay thù hận


em hiểu
tại sao hôm nay
anh bị chấn động
viết những dòng
không thường hằng có trong anh
bởi chỉ vì
hôm nay
anh muốn viết về một thời đã qua
đầy nước mắt và máu
của bạn mình
chết bởi
một viên đạn
một liều thuốc độc
một dây treo cổ
....
giọt lệ hồng
đang chảy trong anh
và chung quanh anh

*

có thể anh sẽ viết cho em
hiểu thêm những điều gì đó
về những giọt lệ hồng
trong tháng Tư đen và trước nữa
mà cũng có thể là không
vì anh sợ mình không vượt khỏi
những lần tim chảy máu
những giọt lệ hồng
mãi chảy
trong anh
trong đời bạn bè anh
trong giòng sống
trong giòng chết

giọt lệ hồng không ngưng tụ
trong đá sỏi
trong giá băng
trong câm lặng
mà chảy xuyên suốt qua mọi rào cản
của vô tri

bất giác
anh đang cảm thấy
lòng mình thổn thức
bên cạnh những ngôi mộ
chôn trong ký ức
từng dãy
từng hàng
xác của bạn anh
những người ruột thịt của anh
họ đã đứt ruột ra đi
họ đã chia thịt cho xứ sở
và máu họ trộn vào
không gian mưa lũ
đỏ au!

Em ơi
có thể đây là bài thơ tự do hay nhất
mà anh viết
có thể đây là một đoạn
trong bài điếu văn anh gởi cho bạn bè
cho những Cha,Chú,Anh,Em
đã nằm xuống
vì những chữ Tự Do, Bác Ái, Nhân Quyền

Bài viết hôm nay
em nhớ
không có lòng thù hận
chỉ có nỗi tiếc thương
cho những con tim
đã chảy
giọt lệ hồng

em cũng nhớ
không có sự bi thảm
vì người anh hùng không chết
cho những cưu mang lừa dối
và lòng thương hại


và em nên nhớ
sự ra đi
chững chạc và dứt khóat
của những con người
có trái tim chân chính
xuyên qua
những giọt lệ hồng.

Cao Nguyên

@

chảy ngược về tim...
vâng,
em đã thấy
em đã hiểu
vì sao giọt lệ - hồng .!?

...
từ đôi mắt trẻ thơ vô tội
trong công viên
chị cõng em níu áo khách du lịch
ngả tay xin những đồng tiền lẻ
để được lòng thương hại
chị không ngần ngại
giấu tay vào áo nhéo em một cái
điếng người đau buốt thịt da .!

từ đôi mắt người gìa gầy khô
(không thể tưởng tượng ra ai có thể gầy khô hơn thế .!)
đầu đội chiếc nón lá tả tơi
bàn tay run run chìa ra những tờ vé số
mời khách qua lại trên đường phố
bán dạo qua ngày kiếm ăn từng bữa...

từ đôi mắt thằng bé đánh giày
3000 đồng - công một lần xi bóng
chỉ tương đương 20 xu tiền Mỹ của một gã ngoại quốc
gã đành đoạn giựt công
chê tay nghề thấp kém - hư đôi giày .!
(cho dù bụi bặm dơ bẩn bên đường bám đầy chân giày gã đi qua .!)

từ đôi mắt người thương phế binh của hai miền đất nước
trên chiếc xe lăn cũ kỹ
hằn - khắc khổ từng vết nhăn trên khuôn mặt
hình hài tàn phế
cái gía của chiến tranh để lại
ai sẽ trả lại cho họ những mất mát này .?
câu hỏi vẫn xoay đi trong cái vòng lẩn quẩn
(lẩn quẩn như mỗi ngày họ vẫn dùng hai bàn tay chai sần
chậm chạp làm quay từng vòng bánh xe lăn .!)

và từ đôi mắt của những ai
trên khắp mọi miền đất nước của chúng ta .?
từ những điều nhỏ nhặt nhất...
em không thể nào
không ngôn từ nào có thể diễn tả .!
...
những giọt lệ hồng
rơi xuống
chảy ngược về tim

Vân Hạc